Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Giữa những khoảng lặng cuộc sống

0
Cuộc sống bộn bề, tấp nập... nhưng vẫn luôn có những khoảng lặng.

Giữa những khoảng lặng, Ta thấy mình cô đơn, Ta một mình và bước chân ta chùn lại.

Giữa những khoảng lặng, Ta thênh thang giữa cuộc đời... thấy sao cuộc đời này rộng lớn quá. Chỉ một mình ta có đủ sức để đi hết? Ai đó nói, hạnh phúc không phải là một đích đến mà là một cuộc hành trình. Nhưng Ta có còn đủ sức để tiếp tục cuộc Hành trình mang tên Hạnh phúc ấy...

Giữa những khoảng lặng... như trưa nay ở công ty, như đêm về ở xóm trọ... ta một mình ngồi lặng, lạch cạch, lạch cạch những dòng suy nghĩ riêng ta. Đôi lúc ta thấy thèm một sự sẻ chia, thèm một tâm hồn đồng điệu, thèm sự cảm thông, thấu hiểu từ ai đó, từ một trái tim chân thành nhất.

Giữa những khoảng lặng... ta nhận ra ta... còn thiếu sót rất nhiều, còn chưa đủ mạnh mẽ... ta nhận ra ta còn yếu đuối quá. Ta chẳng mạnh mẽ như ta đã tưởng hoặc giả như ta cố tạo cho mình mạnh mẽ như thế, như bây giờ. Dường như ta đang đánh mất mình trong cái xô bồ, trong tất bật trong dòng chảy vô tận và không đích đến.


Giữa những khoảng lặng... ta lại thoáng nhìn về quá khứ. Những việc ta đã làm, những người ta đã gặp, những thành công ta đạt được, những khổ đau ta đã nếm trải. Chỉ một thoáng nhìn lại ta thấy mình đã Sống và đang Sống. Tự mình lại bảo mình phải tiếp tục Sống... như thế... như Ta....

Giữa những khoảng lặng... ta trải lòng mình trên trang giấy... miên man trong những dòng chữ. Ta viết chỉ để cho ta thôi, để tâm hồn bớt khô cạn, bớt héo úa... để giữ mãi những con chữ thay lời chia sẻ, để tâm hồn cứ mãi gọi những khát khao... Viết đôi khi thật hơn những điều mình nói.

Giữa những khoảng lặng... ta ngăn cho mình không khóc... như trước kia, như bây giờ. Lâu lắm rồi, ta không khóc. Vì nước mắt cứ đong đầy khóe mi, nhưng chẳng thế rơi. Ta ghét vị mặn của nước mắt. Ta ghét phải tự mình lau khô. Ta ghét Ta khi khóc, xấu xí, nguệch ngoạc vô cùng.

Giữa những khoảng lặng.... ta muốn hét thật to, muốn đi thật xa. Ta muốn kêu lên rằng "Cuộc sống ơi, ta mệt mỏi quá. Ta đang bế tăc...". Xin lỗi nhé, có một phần trong Ta muốn trốn chạy, nhưng phần khác lớn hơn lại giữ ta lại.... Nhiều lúc ta tự hỏi mình : "Ta là ai? Ta phải làm gì? Tại sao? Như thế nào?..." Ta cứ băn khoăn trăn trở mãi, đến mức tự dằn vặt mình.

Giữa những khoảng lặng Ta đặt dấu ba chấm "..." cho tất cả.... cho một phút yếu lòng, cho ai đó muốn đào sâu tìm tỏi sau dấu "...", cho nước mắt đọng lại.... cho câu trả lời còn bỏ ngỏ và cho tương lai sắp mở ra.

Ta sẽ không đặt dấu hỏi "?" cho cuộc sống nữa... sẽ chỉ đặt dấu "..." thôi. Vì Ta sẽ còn tiếp tục phải viết tiếp đằng sau nó. Đó là Tương lai và ta một lần nữa lại tự dặn mình "Cố gắng".

Bất chợt mùa đông đã về

0
Bất chợt đông về trên phố sau những cơn mưa nhỏ. Bất chợt ta thấy cảm nhận được cái lạnh đầu mùa. Mùa đông Hà Nội mang về hơi nóng của ngô luộc, hơi thơm của khoai nướng và mùi vali của những chiếc bánh chuối nóng hổi trên những con hàng ngày ta đã qua.

Bất chợt đông về khi ta còn ngái ngủ, cái lạnh của mùa đông làm cho ta không muốn chui ra khỏi chăn ấm khi mỗi sáng thức dậy. Mùa đông về cho ta cảm giác được nằm trong chăn ấm, nằm nghe gió bấc thổi trên từng nóc nhà, để cho ta gặm nhấm những kỉ niệm mùa đông xa ngái.

Bất chợt mùa đông mang theo những cơn gió lạnh len vào từng góc phố, từng ô cửa nhỏ mỗi sáng thức dậy. Bất chợt cho ta thấy được cái ấm áp của những tia nắng vào buổi bình minh. Đông về làm cho ta thấy nhớ bát bún ốc cay cay, vị ngọt bùi của hạt dẻ nóng hay đơn giản là vị đậm đà của tách cafe nóng.


Bất chợt đông về thổi rụng những chiếc lá vàng còn sót lại của mùa thu, lại nhớ về những ngày còn bé được mẹ nướng cho củ khoai mỗi khi đi học về hay những ngày đi chăn trâu nướng ngô sao mà vui đến thế.

Đông về làm cho ta thèm cái cảm giác cả nhà quây quần bên mâm cơm nóng, thèm cái cảm giác còn bé được mẹ chan cho từng muỗm canh nóng hổi. Bất chợt đông về làm cho ta thấy nhớ quê nao lòng. Mùa đông này ở quê chắc là đang vào mùa, thèm sắn nướng, thèm thịt ếch nấu với đậu ...

Bất chợt đông về trên phố, thấy những đôi tình nhân tay trong tay mà thấy dường như mùa đông tán biến. Thấy những chiếc áo ấm đủ màu như những bông hoa đang khoe sắc, thấy những bông cúc còn sót lại của mùa thu vẫn đong đưa theo gió. Thấy nhớ cảm giác mùa đông khi đọc "gió lạnh đầu mùa" hay "chiếc lá cuối cùng".

Bất chợt đông về thấy nhớ, thấy chạnh lòng, thấy cô đơn trống vắng ...

...

Bất chợt đông về trên phố khuya.

Ta thấy lạnh những tâm hồn đơn lẻ.

Nếu có lẽ dòng đời không hối hả.

Để vô tình ta bị lạc mất nhau.

Có phải vậy mà mùa đông tuyết trắng phau.

Một màu trắng, một người về xa vắng.

Cây bàng gầy đứng trong gió mong manh.

Mấy lần rồi nếu đúng hẹn mùa đông

Chắc anh chỉ thấy dòng đời hối hả

Phải không em, lỡ đời không vấp ngã

Để vuột tay nhau lạc mất mấy mùa

Mùa đông đứng nhìn lại kỷ niệm xưa

Khẽ vuốt cây rung dù là cơn gió

Nhắc nhở bâng quơ bóng hình đứng đó

Đã mấy đông rồi không thấy về thăm

Có lẽ mùa đông đã quá xa xăm

Xa một tầm tay mấy lần chín tháng

Xuân thắm hạ phai thu chiều lơ đãng

Đông đến ngóng chờ rồi lặng lẽ đi

Thôi đông hãy như cô gái xuân thì

Chớm một chút cho lòng xuân mát lạnh

Ta cũng lỗi hẹn dù biết đông canh cánh

Giữ trong lòng ấp ủ những niềm riêng

Có phải thế mà đông cứ lạnh thêm?

Tôi đã ngoại tình ...

0
Câu chuyện nhỏ của tôi ...

Tôi không phải là người phụ nữ có nhan sắc, cũng không phải là người có ưu thế gì đặc biệt, nhưng bù lại, tôi có một gia đình hạnh phúc với hai cô công chúa ngoan ngoãn và học giỏi. Chồng tôi là một người đàn ông mẫu mực, điềm đạm, hơn tôi nhiều thứ và là hình mẫu của bao nhiêu người phụ nữ khi đến tuổi lập gia đình. Có lẽ do hơn tôi 10 tuổi nên tôi được chồng chiều chuộng chăm sóc. Ở nhà, mọi sinh hoạt trong gia đình đều được sắp đặt theo ý muốn của tôi từ kinh tế đến đối nội, đối ngoại hay chuyện học hành của con cái... chỉ trừ có xây nhà và mua những đồ vật có giá trị lớn là anh quyết định. Mặc dù sống với nhau đã hơn 15 năm và có 1 năm để tìm hiểu, chúng tôi chưa nói lời yêu với nhau bao giờ, nhưng tôi biết chồng tôi yêu vợ thương con hơn cả chính mình.

Duy chỉ có điều làm tôi không hài lòng về chồng là anh đặt quá nhiều tham vọng vào vợ con và không bao giờ biết thế nào là đủ. Một phần do chiều theo ý chồng, tôi đã phải làm việc cật lực từ việc nhà đến việc cơ quan. Lúc nào tôi cũng bận rộn, tất bật để hoàn thành xuất sắc các công việc. Đôi khi tôi thấy mình kiệt sức và cũng vì thế tôi đã từng có ý nghĩ coi thường chồng vì có những tham vọng giống như đàn bà.

Sự thành công của tất cả các thành viên trong gia đình khiến tôi thấy hài lòng với công sức mình đã bỏ ra và cuộc sống của chính mình. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc ngoại tình thậm chí thường xuyên nhạo báng, khinh rẻ những người đàn bà có chồng mà vẫn ngoại tình cho dù vì bất cứ lý do gì. Tôi đã từng nhận định rằng "Chỉ có người đàn bà ngu dốt mới đánh đổi tất cả những cái mình có để lấy những thứ không phải là của mình".


Công việc làm tôi thỉnh thoảng có những chuyến công tác xa nhà, có một số người đàn ông tán tỉnh, quan tâm, có cả những người chỉ gặp trong chốc lát cũng có cả những người thường làm việc cùng. Tôi đã từng coi thường tất cả những người đàn ông đa tình đó vì tôi nghĩ họ là người không biết kìm chế "bản năng", có lúc tôi thấy họ lố bịch, thậm chí mất lịch sự và không bao giờ để mắt đến bất cứ ai .

Vậy mà không ngờ tôi lại bị hạ gục bởi một người đàn ông hơn tôi 17 tuổi, là một đồng nghiệp, là giám đốc Sở của một tỉnh khác, và cũng đang có một gia đình.

Chúng tôi quen nhau tại một hội nghị, mặc dù thời gian quen nhau và gần nhau quá ngắn ngủi nhưng qua nói chuyện Anh đã có được sự ngưỡng mộ của tôi và tôi biết anh đã quan tâm tới mình. Dù vậy, lúc đó tôi cũng vẫn nghĩ "lại chỉ là bản năng của đàn ông thôi mà..." nên nhiều lần chúng tôi nhắn tin qua lại cho nhau, mặc dù có cảm tình với anh nhưng điều đó không làm ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi.

Mấy tháng sau, chúng tôi gặp lại nhau trong một chuyến công tác khác, anh hẹn gặp tôi, thời gian chúng tôi ở bên nhau cũng chỉ tính bằng giờ. Gần anh tôi thấy lòng mình trở nên ấm áp lạ thường và anh đã ngỏ lời yêu tôi, lời anh nói làm trái tim tôi rung động, tôi đã thú nhận tình cảm của mình với anh nhưng tiếng gọi từ gia đình khiến tôi vẫn giữ được khoảng cách cần thiết. Gặp nhau lần ấy tôi thấy mình là người có tội, trái tim tôi thổn thức, giằng co đến ngột ngạt. Tiếng gọi của anh khiến tôi muốn chạy đến ôm chặt lấy anh, nằm gọn trong vòng tay anh để được thấy mình nhỏ bé, chở che....nhưng tôi không thể, tôi vẫn còn gia đình và rào cản đạo đức. Chia tay anh mà lòng buồn và nặng trĩu. Tôi nhận thấy rõ ràng một điều mình đã yêu anh...


Lần thứ ba gặp lại anh là do tôi chủ động gặp theo đề nghị của anh, tôi đã không chiến thắng được lý trí và chuyện gì đến đã phải đến... Tôi đã có phút giây hạnh phúc bên anh. Chỉ có điều lúc nào chúng tôi gặp nhau cũng quá vội vàng. Có lẽ lý do chính vẫn là sự giằng co trong chính bản thân tôi. Đầu óc tôi là một mớ bòng bong rối bù. Tôi không muốn lừa dối gia đình nhưng cũng không thể từ chối đề nghị của anh. Từ đáy lòng mình tôi thực sự không muốn anh buồn! Vì sao vậy ? Vì cả nể? không phải, tôi là người thẳng thắn nên gần như không có tính cả nể; Vì tiền? cũng không phải vì gia đình tôi có cuộc sống tương đối, bản thân tôi làm ra tiền và tôi cũng không thích tiêu tiền của người khác. Vì sex ? càng không phải vì nhiều lúc tôi đã phải né tránh ham muốn của chồng mình. Vậy thì lý do còn gì nữa ngoài việc tôi đã quá yêu anh!.

Tôi đã ngoại tình, tôi tự lý giải với lòng mình rằng số phận bắt tôi phải như vậy.... Nhưng cũng chính vào lúc này tôi giật mình nhận ra một điều anh vô cùng khéo léo và đầy kinh nghiệm trong chuyện này.

Tôi đã sao nhãng việc gia đình, thích ở cơ quan làm việc, không còn dành tình cảm nhiều cho chồng như trước nữa, tôi chỉ đeo chiếc nhẫn mà anh đã tặng tôi....Hàng ngày, tôi thường dành thời gian nhớ về anh và nghĩ về mối quan hệ ngoài luồng của mình, tôi thầm cảm ơn anh đã đến bên tôi! rồi tôi lại thấy mình là một con ngốc không hơn không kém khi tự chuốc vào tấm thân tội tình của mình vốn đã mệt mỏi với hàng đống các loại công việc thêm một việc "Dấu chồng con để dành thời gian cho anh". Tôi bực tức khi không kiểm soát được anh, mong chờ tin nhắn của anh để thấy mọi việc với anh vẫn ổn, gọi điện thoại để được nghe giọng nói ấm áp của anh, tính toán các phương án để có thể nắm bắt được những thông tin về anh, tôi đã mê muội.... Tôi rơi vào trong tình trạng bất ổn về tâm lý, không thể tập trung vào cuộc sống gia đình mà cũng không thể yêu thương ai hết lòng.

Có lúc trấn tĩnh lại, Tôi thấy khổ tâm, tôi đã lừa dối bố mẹ, chồng, con, những người đã hết mực thương yêu mình. Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt câu hỏi "Tôi là gì của anh?"; "anh nghĩ về mình thế nào?"; "Liệu tình cảm của anh dành cho tôi có xứng đáng với những hy sinh của tôi không?" và thậm chí tôi còn nghĩ "Hay mình đang bị lợi dụng?" .... Từ sự nhạy cảm tôi chắc rằng mình không phải là người phụ nữ duy nhất ngoài luồng của anh. Và tôi có ý định dừng lại, tôi cũng nhận thức rõ ràng rằng nếu tôi chấm dứt mối quan hệ này tôi sẽ được nhiều hơn mất. Nếu không dừng lại, tôi sẽ có tội với rất nhiều người kể cả vợ con anh, thậm chí có thể mất tất cả những gì mình đang có. Nhưng cứ mỗi lần định dừng lại, nỗi nhớ anh se sắt khiến tim tôi như bị bóp nghẹt và tôi đã không chiến thắng được chính mình.

Cho đến một ngày, tôi đi dự họp phụ huynh cho con gái đầu, được chứng kiến con nỗ lực cố gắng và trưởng thành. Soi lại, tôi thấy mình không còn xứng đáng là mẹ cháu. Tôi xót xa, ân hận và không muốn tiếp tục là người lừa dối. Trái tim tôi thắt chặt khi quyết định chia tay với anh, tôi thấy buồn và đau khổ vô cùng. Tôi ngồi ở cơ quan cả buổi chẳng làm gì chỉ để suy xét lại tình cảm của mình, rồi lại đổ cho số phận buộc tôi phải thế. Hy vọng, thời gian sẽ giúp tôi học cách đi qua nỗi đau, cứng cỏi và trưởng thành hơn, dấu chọn niềm yêu thương anh trong sâu thẳm trái tim mình.

Có thể quyết định của tôi cũng làm anh rất buồn, nhưng nếu yêu tôi thực sự, tôi tin anh sẽ đồng tình với mình. Tôi và anh sẽ hy sinh những riêng tư để được nhận nhiều hơn nữa tình yêu thương và sự tôn trọng của người thân bạn bè trong cuộc sống đời thường, để được thấy lòng mình thanh thản, để mang lại hạnh phúc cho chồng tôi và cho vợ anh... Tôi sẽ gặp trực tiếp để nói lời xin lỗi anh.

Liệu tôi có thực hiện được quyết định của mình? Có lẽ còn phải mất một khoảng thời gian không ngắn để trả lời câu hỏi đó nhưng tôi tin nếu có anh giúp, tôi sẽ làm được dẫu biết rằng điều đó đối với tôi không dễ dàng chút nào. Bên tai tôi vẫn nghe rõ câu nói của một ai đó "Chỉ cần một phút để phải lòng một ai đó, một giờ để thích, một ngày để yêu thương nhưng có thể cần cả một đời người để lãng quên"

Cầu chúc cho anh được vui vẻ, hạnh phúc và mãi bình yên!

Chiếc khăn tặng cha

0
Người cha nói giọng yếu ớt, rõ ràng là đã phải cố gắng lắm:

- Con, lấy giùm ba chút nước đi con, kia kìa, vào chiếc cốc của cha ấy.

Cô bé đang đan dở chiếc khăn len, giãy nảy lên:

- Lại gì nữa chứ? Sao lúc nãy con hỏi cha nói không cần, cha có biết đang đan dở thế này mà dừng lại, đan lại khó lắm không?

Nói đoạn cô bé dằn dọc đi lấy nước, nguời cha mỉm cười:

- Xem con gái của cha đáng yêu chưa kìa, à, chiếc khăn đó con nói là sẽ tặng cha vào mùa đông tới nhỉ?

Cô bé đặt cốc nước rõ mạnh rồi không thèm nhìn xem cha uống thế nào, quay lại cầm chiếc khăn lên đan tiếp, hẳn là bực bội lắm:

- Chứ còn gì nữa, chẳng phải cha bảo con đan tặng cha rồi còn gì, cha có biết là con đã mất rất nhiều thời gian không, bạn bè con lúc này đang chơi ngoài công viên đấy.

Rồi như có vẻ oan ức quá, cô bé gắt lên:

- Vậy nên, cha đừng hỏi nữa có được không?

Người cha thấy vậy không hỏi thêm nữa, mà chăm chú nhìn con, vẻ mặt rất hạnh phúc, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ông là một tình yêu khôn xiết, xen lẫn nỗi lo lắng, hẳn phải đang nghẹn ngào lắm nhưng ông không thể khóc trước mặt con gái được.


Đã hơn một năm nay ông nằm liệt giường, sự sống giờ như một sợi chỉ mong manh. Ông biết điều đó, vậy nên mỗi khi con gái tan trường về, ông lại tìm đủ mọi cách để cho con gái mình luôn ở bên mình, vì thế, cô bé 15 tuổi, mỗi khi gặp cha lại bỗng dưng cảm thấy bực bội hẳn lên, nên từ lúc nào cô bé thấy gét cha lắm lắm, một cái gét y hệt như người lớn giận trẻ con, cô lun giãy nãy lên mỗi khi cha nhờ việc gì và luôn luôn một câu nói: “Sao cha không bảo luôn từ nãy đi, khổ thế chứ!”, cô lại càng bực tức hơn là cha nô đã bắt cô đan chiếc khăn rồi, cha cô lại còn đòi hỏi khi cô đan, phải ngồi luôn ở trong phòng của ông ấy nữa, thành ra cô bé càng thấy bực bội khó chịu lắm lắm. Nhiều khi giận cha, cô ném cả chiếc khăn đó xuống bàn rồi bỏ đi chơi mất.

Hôm nay cũng thế.

- Con, thay giùm cha cái áo này đi, từ hôm kia rồi còn gì, cha nghĩ nó bẩn rồi con à.

Cô bé đứng phắt dậy ném chiếc khăn đang đan xuống bàn, hét lên:

- Khổ quá đi, cha quá lắm, cha đi mà thay.

Rồi cô bé bỏ đi mất.

Người cha dõi theo, cố gượng dậy nhìn thật kĩ con gái. Ông luôn như thế, dù ngày nào cũng ngắm con gái rõ lâu nhưng ông vẫn không sao thấy kĩ được. Khi con gái đã đi khỏi, ông chỉ chực khóc, ông cảm nhận được rằng mình sẽ ra đi, chỉ trong chiều nay thôi. Thế rồi ông nhìn sang chiếc khăn len đang đan dở, cố gượng lắm nhưng ông không tài nào ngồi dậy lấy chiếc khăn được. Ông khóc òa lên:

- Con ơi!

Ông khóc và gọi như thế:

- Con ơi! Con gái của cha!

Ông thều thào gọi mãi, thế rồi ông thiếp đi.

Cô bé mãi tối mới về nhà, như mọi lần, cơn bực tức lại tắt ngấm sau mỗi lần đi chơi về, cô trở nên vui vẻ hơn hẳn, và cũng như mọi lần, lúc ấy cô lại thích vào với cha để cha trêu ghẹo:

- Cha ơi con về rồi này.

Ngay từ câu nói ấy cô đã chợt rùng mình. Cô chạy vụt vào phòng như một con thỏ. Cô đứng chết lặng, ngơ ngác, choáng váng, không thể cử động được bất cứ chỗ nào. Cha cô nằm bất động trên sàn nhà, trên tay cầm chiếc khăn len áp vào ngực, và trên môi còn đó nụ cười hạnh phúc.

Chiều hôm đó mưa rơi lạnh lẽo, người ta lặng lẽ đưa chiếc quan tài ra nghĩa trang. Từ hôm qua cô bé không khóc, không nói năng gì, trên tay chỉ cầm một chiếc khăn len đang còn đan dở. Cô bé đang nghĩ gì chẳng ai biết được. Thế rồi, người ta bắt đầu đặt quan tài xuống lòng đất. Bỗng dưng cô bé khóc òa lên, vụt chạy đến ôm chiếc quan tài cha, nước mắt giàn giụa. Cô hét toáng lên:

- Cha ơi! Cha đi đâu thể?.... cha, cha ơi! ..chẳng phải cha rất thích chiếc khăn len này sao? Con còn chưa được quàng chiếc khăn này cho cha mà, mùa đông còn chưa đến mà cha…

Thế rồi có quay lại chửi mắng:

- Các người đi đi, các người đưa cha tôi đi đâu thế?

Rồi lại quay lại chiếc quan tài đang chao đảo:

- Xin cha… xin cha đừng đi! Con biết lỗi rồi… con xin lỗi cha, giờ thì con đã hiểu tất cả, không bao giờ con gắt cha nữa, từ nay con mất cha, không thể như thế được, con yêu cha lắm cha biết mà…

Cô gào lên như muốn ngất đi:

- Cha! …

Màn mưa trôi nhanh trên nấm mồ mới đắp, một chiếc khăn len xinh xắn, quàng lên tấm bia, hẳn là người nằm dưới sẽ ấm áp vô cùng, ở nơi vô cùng lạnh lẽo và hoang vu này.

Viết cho những ai đang khao khát được làm mẹ…

0
Lời tác giả: "Tôi thật lòng chia sẻ với những ai đang khao khát được làm mẹ. Đó là sứ mệnh cao cả mà tạo hóa đã dành cho phụ nữ. Tôi trân trọng những ai đang làm mẹ và sắp được làm mẹ!"

Vậy là một mùa hè nữa lại về! Chiều nay mẹ lang thang khắp các con đường, lòng thênh thang vô cùng. Mẹ cứ miên man nghĩ về con để rồi giờ đây mẹ viết vài dòng cho con - đứa con mẹ yêu quí vô cùng - và đặc biệt mẹ chưa hề gặp con trên cõi đời này!

Có thể ai đó bảo mẹ không bình thường nhưng mẹ biết chắc mình rất đang tỉnh táo. Con biết không? Mẹ hạnh phúc vì được sinh ra trên cõi đời này. Mẹ may mắn khi có được ông bà ngoại luôn hết lòng hy sinh vì con cháu. Mẹ ước gì có thật nhiều kiếp để được làm con của ông bà ngoại, để đền đáp vì mẹ biết mình chẳng bao giờ trả nổi đức hiếu này đâu con.

Và mẹ muốn cảm ơn ông bà nội con vì ông bà không hề xem mẹ là con dâu mà cứ như là đứa con ruột thịt, mẹ mang ơn về điều này nhiều lắm. Mẹ sẽ chẳng bao giờ quên ánh mắt của bà nội khi tiễn mẹ lên xe mỗi khi mẹ về quê thăm nội, và mẹ hiểu nội thương mẹ cũng như bà ngoại vậy đó. Con thấy mẹ có may mắn không?

Nhưng mẹ vẫn muốn nói với con về một người đặc biệt. Con đừng trách mẹ tham lam nhé. Người này đã đến bên đời mẹ thật dịu dàng, cho mẹ biết thế nào là tình yêu, cho mẹ cảm giác được yêu thương, che chở; cho mẹ một vòng tay ấm áp lúc mẹ vui, một bờ vai vững chắc khi mẹ buồn; và hơn hết là mẹ hạnh phúc vì có người này trên đời. Con biết là ai không? Ba con đó!

Mẹ làm sao quên được sự yêu thương của ba con dành cho mẹ. Là ba luôn chạy về dù đêm tối trong những lúc công tác xa chỉ để sờ lên trán mẹ vì lúc ba đi mẹ sốt cao. Là ba luôn dỗ dành những khi mẹ gặp chuyện không vui. Là ba luôn lau nước mắt khi mẹ tủi thân vì không có con.

Ảnh minh họa: Tanys Shields

Mẹ biết nhiều lúc buồn quá mẹ cũng trách ba nhưng ba thông cảm vì ba hiểu lòng mẹ lắm. Nhiều khi mẹ thấy ba không nhắc đến chuyện này mẹ lại nghĩ vẩn vơ rồi đâm ra giận ba. Khi mẹ biết ba mẹ không dễ có con như bao nhiêu người khác mẹ hụt hẩng lắm. Gian khổ mấy ba mẹ cũng vượt qua, ai chỉ gì ba mẹ cũng làm, xa xôi mấy cũng đi nhưng tất cả đều vô vọng. Nhiều lúc ra đường thấy ai có em bé mẹ mừng cho họ nhưng lại tủi thân cho mình. Mẹ không trách ai hết vì mẹ biết cuộc sống đang thử thách mẹ.

Nhưng giờ lòng mẹ hoang mang lắm, mẹ cần thời gian để bắt đầu lại, mẹ sợ cảm giác vào viện để rồi kết quả lại không như mình mong đợi, cũng may là mẹ vẫn còn ba bên cạnh, con cho mẹ thời gian nhé để mẹ làm lại từ đầu.

Khi mẹ viết những dòng này cho con thì ba đang ở một nơi xa để công tác vì tương lai của ba mẹ và của con sau này. Xa ba mẹ buồn lắm nhưng mẹ phải cứng rắn để ba có thể hoàn thành mọi việc, dẫu rằng nhiều đêm mẹ rớt nước mắt vì nhớ ba và… nhớ con !

Con ơi! Con hãy cố gắng để đến bên đời của ba mẹ nhé! Hãy chờ mẹ vì mẹ thèm cảm giác được hát ru con, được cho con bú, đưa con đến trường, được cùng hai cha con đi khắp cùng trời cuối nẻo, được nấu những bữa ăn ngon cho cả nhà vì ba thích món ăn mẹ nấu lắm và mẹ hy vọng con sẽ thích nhé con.

Con biết không mẹ đã khóc khi ba nói với mẹ: “Cảm ơn đời, cảm ơn duyên phận đã mang em đến với anh". Chỉ cần thế thôi, đối với mẹ đã là tất cả, và mẹ cũng chờ đợi ngày mẹ sẽ nói với con...

Hạnh phúc sẽ đến với những ai biết sẻ chia và đừng bao giờ tuyệt vọng phải không con?

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Công thức hương vị cho cuộc sống

0
Đã khá lâu rồi chẳng có thói quen lấy nhật ký ra cặm cụi ghi chép những tâm sự gan ruột. Thay vào đó là thói quen vào facebook hoặc viết lên status những bức xúc, những hờn giận với mọi thứ xung quanh, bằng cái giọng gan góc nhất. Bỗng dưng hôm nay, một ngày đầu tuần đẹp trời, ngồi trên cơ quan mà chẳng có một chút ý niệm nào để tâm vào công việc. Chăm chỉ lạch cạch ghõ bàn phím, làm gì ư? Viết ra những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.

Ngày hôm nay em nhận ra một điều ở bản thân mà chẳng biết là tốt hay xấu bởi em tự nhận ra rằng chẳng biết từ bao giờ em biết giữ cho mình nhiều hơn, biết giữ những cảm xúc có thật, giữ những yêu thương và chỉ trao đi khi tin rằng tình yêu đã chín. Rất nhiều khi em hoài nghi về những yêu thương mình đang có và chẳng tránh được cảm giác thấy chông chênh với những bước đi và lựa chọn của bản thân. Có lẽ những đổi thay trong cuộc sống đã khiến em thiếu tự tin, ngay cả trong suy nghĩ của bản thân.


Chợt nhận ra rằng từ trước tới giờ chưa một lần trái tim em rạo rực bởi cảm giác yêu thương một ai đó vô cùng đặc biệt. Có là bình thường không khi em đã 24 tuổi. Em không đổ lỗi cho ai, cũng chẳng đổ lỗi cho cái gì, chỉ đơn giản nghĩ rằng: Có lẽ em chưa gặp một nửa của mình, nên thế.

Thật sự lúc này em rất muốn có một ai đó khiến mình yêu thương để em có những ngày sống và yêu hết mình. Có lẽ như thế cuộc sống sẽ có hương vị hơn. Nhưng sự thật là giờ đây thật khó để mở lòng cho một tình cảm, khi mà chính em cứ ngăn cản nó đang lớn trong tim và trong đầu. Đôi khi, chính bản thân em không biết nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình, như lúc này chẳng hạn.

Có lẽ, trong cuộc đời mình chẳng ai muốn cô đơn, chẳng người nào muốn vật lộn với những dòng nước mắt. Nhưng nếu không có những lần đối diện với những cảm xúc đau buồn thì có lẽ cuộc sống của ta sẽ thiếu vắng đi hương vị của cuộc đời - mà ở đây, nó-là-vị-mặn. Và sẽ thế nào nếu trong món ăn không có gia vị của muối?

Em đã được nghe một ai đó nói rằng, cuộc sống của một đời người luôn có đủ vị ngọt ngào, mặn, chát, chua, cay… Và điều đặc biệt là mỗi người đều có một công thức riêng để tự pha chế hương vị của mình, làm sao để vị đó hợp khẩu vị mình nhất. Thế nhưng cuộc đời rộng lớn lắm và một con người chỉ thấy thỏa mãn, khi đi qua hết những yêu thương, đắng cay, hờn giận, đôi khi cả thù hận. Khi ấy con người ta mới tìm ra công thức pha chế hương vị cuộc sống hoàn hảo của riêng mình. Cũng có người đi hết cả cuộc đời mà chẳng tìm ra công thức để pha chế hương vị cuộc sống. Như thế có phải là bất hạnh?

Em 24 tuổi, và em vẫn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim hồn nhiên của cô gái mười tám. Lúc nào cũng mơ ước một tình yêu lãng mạn, một người đàn ông tuyệt vời và em tự nói với bản thân. Ta hãy cứ tìm và cứ chờ! Nhưng cứ tìm mãi, chờ mãi mà chẳng thấy người ấy xuất hiện. Chẳng có ai để em trách móc. Em lại quay ra hờn trách ông trời quá bất công vì đã không trao cho mình hạnh phúc, được cho và nhận những yêu thương từ người đàn ông mà em ước mong.


Trên chặng đường tìm kiếm và chờ đợi ấy, điều em học được đó là cách trả lời những nỗi thất vọng bằng nụ cười. (Điều ấy có là tốt không?) Và cả niềm tin vào lòng tốt con người, vào quy luật nhân quả ở đời là có thật. Thế nên em luôn cố sống là người tử tế, với ước mong không nhận qủa đắng trong đời. Vậy mà có người lại nói với em rằng, sao mà thơ ngây thế cái cần tin thì chẳng tin, cái đừng tin thì lại cứ thế bấu víu vào mà tin. Ngốc. Nhưng có một điều em tin là đúng, đó là niềm tin vào chính bản thân.

Bản thân em bây giờ chưa định dạng được, công thức pha chế hương vị của cuộc sống cân bằng cho bản thân. Nhưng có một điều em biết và đang làm, đó là dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình. Cố nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha. Bởi em hiểu chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình. Và ở đó, chắc rằng anh cũng đang đợi em chứ yêu thương?

Thư gửi người yêu cũ

0
Lời tựa: "Mình mong rằng nếu tình cờ đọc được bài viết này, người ấy cũng đang hạnh phúc với tình yêu mới và không còn giận mình nữa. Kỉ niệm về tình yêu đã qua, và mình cũng sẽ không còn đau khổ hay day dứt vì tình yêu ấy nữa. Chúc cho mọi điều tốt đẹp sẽ đến với bạn của tôi"!


Này em, bây giờ thì anh đã hiểu, những nỗ lực cứu vãn tình yêu của anh đã làm cho nó càng xa hơn em nhỉ? Anh thật ngây thơ khi nghĩ rằng, sau bao nhiều đau khổ, bao nhiêu dằn vặt anh gây ra cho em mà vị trí của anh vẫn còn trong tim em. Thì ra mỗi hành động mà anh nghĩ rằng có thể cứu vãn tình yêu lại càng đẩy em ra xa hơn, vì trái tim của chúng ta đã lạc nhịp. Trong khi trái tim anh đang đập từng nhịp cuồng loạn vì nhớ thì trái tim em thanh thản trong giấc ngủ, trong khi trái tim anh đang day dứt đến cùng cực, thì trái tim em lại muốn trốn tránh. Hai trái tim chỉ vì lạc nhịp nên đã cùng đánh lỡ đi cơ hội cuối cùng...

Đến bây giờ thì anh đã hiểu rằng, không gì có thể cứu vãn được tình yêu đó nữa rồi. Không còn một cơ hội nào nữa. Cơ hội cuối cùng đã là tối hôm qua, nhưng anh đã để lỡ mất. Nếu như anh cố gắng vui vẻ ăn hết bữa cơm, san sẻ với em như một người bạn và ra về trong sự lưu luyến của cả hai thì sẽ khác đúng không em... Đó là cơ hội cuối cùng của chúng ta rồi.

Nói về anh một chút nhé, anh đã quên mất rằng, tình yêu vốn là một thứ rất khó với. Theo tình thì tình chạy mà trốn tình thì tình theo. Trong phút giây hấp hối cuối cùng của một tình yêu, nó đã vùng dậy gào thét và chạy theo mối tình mà không hề biết rằng đang đẩy nó xa hơn...

Còn em, em đã cố chôn dấu một mối tình quá nhiều đau khổ, anh thắc mắc tại sao em để lá thư của anh ởđó, thì ra em đối mặt với nỗi nhớ chính là cách để em quên đúng không...

Và giờ thì đến lượt anh nói rằng, cơ hội giữa chung ta đã hết, tình yêu đó đã chết...


Gạt đi nỗi nhớ, em bước lại vào đời với một trái tim đã mệt mỏi và sợ hãi vì chờ đợi. Em sẽ đi kiếm tìm sự yên ổn và bình dị, cho dù nó không đẹp... Điều bình dị là hạnh phúc mà thứ em không thể có được khi ởbên anh. Em có rất nhiều người theo đuổi bên mình nên có được hạnh phúc đó là điều không quá khó, nhưng em vẫn chưa thể đưa ra được một lựa chọn cho mình, vẫn đang phân vân giữa những điều thật khó...

Gạt đi nỗi đau, anh sẽ bước lại vào đời với một nỗi đau không thể lành lại. Con đường của anh bây giờ thênh thang, rộng bước. Nhưng sao nó thênh thanh quá, rộng bước quá làm cho trái tim của anh trở nên cô đơn một cách kỳ lạ..

Và chúng ta lại bước đi. Bước chân của em đã tìm về một người đàn ông đã theo đuổi em từ lâu. Một người đàn ông có thể đem lại cho em một mái nhà, một gia đình và em đã say sưa hạnh phúc vì điều đó, nhưng hình ảnh của anh thì vẫn chưa ra hẳn khỏi trái tim em,...

Và anh, bước chân của anh một đêm đã tìm về người con gái đã từng yêu anh say đắm. Anh những tưởng rằng khi một trái tim tràn trề yêu thương, và một trái tim đang khát cháy yêu thương từng giọt sẽ tìm về bên nhau. Nhưng hình ảnh của em thì vẫn in đậm mà trái tim tràn trề yêu thương kia thì lại không thể nhỏ sang được nơi đang khát cháy một giọt nào, bước chân anh lại nặng nề bước đi trong đêm...

Này người yêu cũ, nếu chúng ta cứ như thế này, em cứ nhớ về anh với một hình ảnh sứt mẻ với bao vết hằn sâu, nhưng vẫn là nỗi đau khôn nguôi. Và anh cứ nhớ về em như một hạnh phúc xa vời đã không còn nguyên vẹn, thì chúng ta sẽ đánh mất nốt những gì còn lại. Bởi vì sau khi trút hết nỗi nhớ lên những dòng blog này thì trái tim anh sẽ chỉ còn lại nỗi đau, và sau khi đọc hết những dòng nhớ nhung đó thì trái tim em cũng đã trở nên khô cạn, không loạn nhịp giữa những dòng yêu đương nữa...

Này em chúng ta đang đi đến con đường đó đấy. Nhưng người yêu cũ ạ, hôm nay khi anh đi ngang quan cơ quan cũ... Tất cả những người do chính tay anh đào tạo, thân thuộc đến từng tính nết... đang đứng trước đó... không ai bảo ai... tất cả đều đứng dậy chào anh... Lập tức cái đẳng cấp của một trái tim kiêu ngạo ngày nào đã trở lại đầy ắp... Cái ủy mị vì tình của chàng trai đó dũ sạch trong một cơn mưa lạnh. Mặc dù con đường trở về của anh là không thể, cũng giống như tình yêu khi đã mất đi rồi thì không thể cứu vãn được nữa.

Đêm nay, anh sẽ dọn dẹp tất cả những kí ức về em. Rồi tất cả sẽ trở lại bình thường,... Và chỉ một vài ngày nữa thôi,em cũng sẽ trở về cùng với người bạn mới say sưa với niềm vui mới, mọi thứ sẽ trở lại bình thường...

Câu chuyện sẽ kết thúc ở đấy gọn ghẽ day dứt mà cũng bình thản.


Nhưng khi trái tim và khối óc củ anh đã trở lại, khi anh đọc từng dòng của cuốn sách "Thư gửi người yêu cũ" mà chính em tặng trước khi ra đi. Anh đã cảm nhận được nó đúng, rất đúng nhưng có cái gì đó không ổn. Anh đi tìm cái không ổn ấy cho đến khi đọc thuộc làu từng trang sách.

Tại sao người ta lại yêu nhau? Là vì hình ảnh của họ trong tim nhau rất đẹp. Anh nhìn em rất xinh, dịu dàng, trong sáng chẳng hạn và em nhìn anh mạnh mẽ, lạnh lùng. Rõ ràng, tất cả mọi người khi chia tay đều lưu luyến, tình yêu vẫn còn sao họ không thể trở lại. Tất cả mọi người đều lần lượt tự đưa mình vào ngõ cụt bằng cách níu kéo, hoặc hàn gắn lại tình yêu của mình, bằng cách cố gắng nhìn nhau với hình ảnh như xưa, cho dù thực tế hình ảnh của họ về nhau đã sứt mẻ. Em yêu con người ngày xưa của anh, lạnh lùng cứng cỏi chứ đâu có yêu con người ủy mị và mang lại nhiều đau khổ cho em này. Và anh cũng thế, anh yêu con người trong sáng, ngây thơ và đáng yêu của em chứ đâu có yêu con người đã mệt mỏi vì tình yêu, đã mất đi sự hồn nhiên trong sáng như bây giờ. Tình yêu cũ vốn được nuôi dưỡng bởi hình ảnh đẹp đẽ ngày xưa nhưng hình ảnh đó mất đi rồi thì làm sao tình yêu còn sống được. Họ cứ cố gắng vun đắp lại điều sẽ không bao giờ trở lại nữa thì sao mà chẳng đi vào ngõ cụt.

Thế nhưng nếu bây giờ họ nhìn thấy nhau như hình ảnh hai con người mới mà họ chưa từng thấy bao giờ thì sao nhỉ? Thì cũng giống như lúc họ chưa từng gặp nhau, như bao nhiêu mối quan hệ giữa hai người chưa từng quen nhau trên thế giới này. Hai con người mới này có thể ghét nhau, có thể là bạn bè của nhau, và họ cũng có thể yêu nhau. Đương nhiên, bạn bè mới quen nhau thì nhiều vô kể và phải may mắn lắm mới có được một cặp yêu được nhau.

Vậy là anh đã tìm ra được con đường của chúng ta. Nếu muốn yêu nhau, chí ít họ phải là hai còn người mới với nhau. Nhưng làm sao cả hai người cùng có thể lột xác thành hai người mới với nhau được khi họ đã quá hiểu nhau rồi.

Không đúng, chính vì họ đã không hiểu, đã đánh giá nhầm về nhau nên mới dẫn đến sự đổ vỡ. Em đã từng tin rằng, anh có thể từ bỏ sự nghiệp vì yêu em. Nhưng khi anh không từ bỏ, hình ảnh của anh đã đổ vỡ. Còn anh đã từng tin rằng, chúng ta sẽ mãi yêu anh nếu con người anh không thay đổi nhưng không phải, em đã thay đổi khi em cảm thấy con người đó thực chất là người ích kỉ không quan tâm đến mong muốn của em nữa. Vậy bây giờ chỉ cần nhìn thẳng vào con người thật của nhau. Là chúng ta đã thành những con người mới của nhau rồi. Đương nhiên, là hai con người mới thì có thể ghét nhau, không thích nhau, có thể chơi được với nhau và cũng có thể yêu được nhau dù xác xuất họ là bạn mới là chủ yếu. Trong cuộc đời mỗi người, người ta tiếp xúc với hàng trăm ngàn người bạn mới nhưng chỉ có vài trong số đó là yêu được nhau thôi. Đó đó là con đường duy nhất để họ trở lại với nhau. Nếu may mắn hai con người mới này lại thích nhau thì một tình yêu mới sẽ lại nảy sinh nhưng khác hoàn toàn với tình yêu cũ. Và anh tin tình yêu sẽ lại bắt đầu.

Và để nhìn nhau như những con người mới, điều đầu tiên là họ phải xóa sạch những hình ảnh, tính nết của con người ngày xưa. Họ phải nhìn nhau với hình ảnh về con người hiện tại Và KHÔNG ĐƯỢC NGHĨ VỀ NHAU NHƯ NHỮNG NGƯỜI CŨ.


NGƯỜI CŨ ĐÓ ĐÃ KHÔNG CÒN TỒN TẠI NỮA RỒI, CHỈ CÒN MỘT CON NGƯỜI MỚI Ở ĐÂY!

Nếu làm được điều đó, họ chí ít cũng sẽ không còn hận, còn thù hằn nhau nữa và sẽ nhìn nhau bình thường như những người bạn mới.

NGƯỜI YÊU CŨ Ạ! TỪ BÂY GIỜ, TỚ CỦA NGÀY XƯA ĐÃ KHÔNG CÒN TỒN TẠI, chỉ còn 1 tớ mới với những tính cách thực sự của hiện tại.

VÀ TỪ BÂY GIỜ, NGƯỜI YÊU CŨ CỦA TỚ CŨNG ĐÃ KHÔNG CÒN TỒN TẠI, chỉ còn 1 cậu mới với những tính cách của hiện tại.

Hãy là bạn mới của tớ! Chào cậu, chúng ta cùng làm quen về nhau nhé...

© 2015 EVA Cafe. All rights resevered.