Ngày hôm nay em nhận ra một điều ở bản thân mà chẳng biết là tốt hay xấu bởi em tự nhận ra rằng chẳng biết từ bao giờ em biết giữ cho mình nhiều hơn, biết giữ những cảm xúc có thật, giữ những yêu thương và chỉ trao đi khi tin rằng tình yêu đã chín. Rất nhiều khi em hoài nghi về những yêu thương mình đang có và chẳng tránh được cảm giác thấy chông chênh với những bước đi và lựa chọn của bản thân. Có lẽ những đổi thay trong cuộc sống đã khiến em thiếu tự tin, ngay cả trong suy nghĩ của bản thân.
Thật sự lúc này em rất muốn có một ai đó khiến mình yêu thương để em có những ngày sống và yêu hết mình. Có lẽ như thế cuộc sống sẽ có hương vị hơn. Nhưng sự thật là giờ đây thật khó để mở lòng cho một tình cảm, khi mà chính em cứ ngăn cản nó đang lớn trong tim và trong đầu. Đôi khi, chính bản thân em không biết nên vui hay buồn trước những đổi thay không nằm trong ý nghĩ của mình, như lúc này chẳng hạn.
Có lẽ, trong cuộc đời mình chẳng ai muốn cô đơn, chẳng người nào muốn vật lộn với những dòng nước mắt. Nhưng nếu không có những lần đối diện với những cảm xúc đau buồn thì có lẽ cuộc sống của ta sẽ thiếu vắng đi hương vị của cuộc đời - mà ở đây, nó-là-vị-mặn. Và sẽ thế nào nếu trong món ăn không có gia vị của muối?
Em đã được nghe một ai đó nói rằng, cuộc sống của một đời người luôn có đủ vị ngọt ngào, mặn, chát, chua, cay… Và điều đặc biệt là mỗi người đều có một công thức riêng để tự pha chế hương vị của mình, làm sao để vị đó hợp khẩu vị mình nhất. Thế nhưng cuộc đời rộng lớn lắm và một con người chỉ thấy thỏa mãn, khi đi qua hết những yêu thương, đắng cay, hờn giận, đôi khi cả thù hận. Khi ấy con người ta mới tìm ra công thức pha chế hương vị cuộc sống hoàn hảo của riêng mình. Cũng có người đi hết cả cuộc đời mà chẳng tìm ra công thức để pha chế hương vị cuộc sống. Như thế có phải là bất hạnh?
Em 24 tuổi, và em vẫn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lung linh và trái tim hồn nhiên của cô gái mười tám. Lúc nào cũng mơ ước một tình yêu lãng mạn, một người đàn ông tuyệt vời và em tự nói với bản thân. Ta hãy cứ tìm và cứ chờ! Nhưng cứ tìm mãi, chờ mãi mà chẳng thấy người ấy xuất hiện. Chẳng có ai để em trách móc. Em lại quay ra hờn trách ông trời quá bất công vì đã không trao cho mình hạnh phúc, được cho và nhận những yêu thương từ người đàn ông mà em ước mong.
Bản thân em bây giờ chưa định dạng được, công thức pha chế hương vị của cuộc sống cân bằng cho bản thân. Nhưng có một điều em biết và đang làm, đó là dung hòa cảm xúc để cân bằng cuộc sống của mình. Cố nhìn cuộc đời bằng đôi mắt bao dung, bằng trái tim vị tha. Bởi em hiểu chặng đường phía trước còn dài, phải đi để còn nắm lấy hạnh phúc của mình. Và ở đó, chắc rằng anh cũng đang đợi em chứ yêu thương?



0 nhận xét:
Đăng nhận xét